Lang thang trong Huế suốt một ngày dài với những lăng tẩm và đền đài, cuối giờ chiều hãy thưởng thức những món ăn mà chỉ Huế mới có.

Huế dịu dàng như dòng sông Hương êm đềm ngày ngày soi bóng thành phố nhỏ bé này. Trong những chiều thu, khi màn sương đã khe khẽ giăng trên khắp mặt sông, cuộc sống dường như trôi chậm lại hơn nữa.

Hương vị của riêng Huế
Sông Hương núi Ngự

Ở Huế ít xe cộ qua lại. Trên những con đường nhỏ ngập tràn cây xanh ngoài thành nội hay bên trong thành, người ta có cảm giác không muốn đi quá nhanh hay làm cho Huế giật mình vì tiếng còi xe. Tưởng như chút âm thanh ấy có thể làm cho không gian tĩnh lặng này thảng thốt.

Huế buồn, cái buồn của kẻ thơ lang thang trên những con phố, trong sắc màu đã nhuốm thời gian của những bức tường rêu phong, trong sắc sâu thằm của sông Hương hay mờ ảo xa xa của rặng núi Ngự. Huế man mác, ngòn ngọt, dìu dịu và cổ kính như chiếc cầu Trường Tiền cũ kĩ già nua, trong tiếng leng keng của chiếc xích lô ngày ngày lọc cọc chạy qua cầu, trong sắc tím của cô nữ sinh cấp III. Nhiều người ghé Huế vì muốn cho mình những khoảng không tĩnh lặng nhất khi những ồn ã của cuộc sống cuốn trôi theo sau những lo toan và bận bịu.

Người ta đến Huế để được chiêm ngưỡng những tác phẩm còn sót lại của một thời oanh liệt trong những cung đình Huế, để lang thang bên dòng sông Hương, nghe tiếng hát dìu dặt của hò Huế, để biết đến một Huế với những tinh tế trong món ăn và thưởng thức những món bánh Huế đặc trưng.

Đêm, màn sương đã buông mành, nhịp sống Huế đã trầm hẳn xuống và ánh sáng le lói của những chiếc đèn chỉ đủ soi sáng những góc phố. Người Huế rủ nhau đi ăn đêm. Trong thành nội đã thưa vắng người, những gánh bánh ít, bánh nậm thơm ngon khiến người đi qua không thể không dừng lại thưởng thức. Ánh đèn dầu leo lét treo trên đôi quang gánh gợi nhớ đến một Huế từ rất xưa

Hương vị của riêng Huế
Bánh Nậm


Hương vị của riêng Huế
Bánh bèo
Hương vị của riêng Huế
Bánh bột lọc

Người Huế làm bánh không phải để ăn no, mà làm bánh để thưởng thức hương vị.  Bột để làm bánh ram ít, bánh bèo hay bánh nậm là thứ nếp trắng chọn kỹ, ngâm nước vừa độ để không bị chua và xay nhuyễn. Những con tôm tươi, vỏ mỏng có hương vị thơm ngọt. Và cách chế biến các loại bánh thì cầu kỳ, tỉ mỉ.

Chiếc bánh bèo được làm theo hình dáng của cánh bèo xinh với khuôn làm là những chiếc chén nhỏ xíu. Múc từng muỗng bột gạo loãng đổ vào khuôn. Trông thì đơn giản nhưng để đồ được những chiếc bánh bèo đều nhau, bột không bị sánh ra ngoài cũng là cả một nghệ thuật. Hấp chừng 5 phút là bánh chín. Lấy bánh để ra một chiếc khay nhỏ, rắc tôm chấy màu vàng gạch lên trên rồi thêm vào một miếng phồng nhỏ bằng da lợn rán giòn. Bánh bèo dùng với nước chấm ngọt có mùi tôm chín đặc trưng.Bánh nậm trắng ngần điểm nhụy tôm hồng, mặt bằng hình chữ nhật, lát mỏng thanh thanh, được bọc bằng lá dong ăn kèm với chả tôm.

Bánh khoái cầu kì. Bánh đổ bằng bột gạo, trộn với bột nghệ, trứng gà, nước và các gia vị mắm muối đánh cho thật mịn, thật sánh. Nguyên liệu phụ của bánh khoái là giá đỗ, giò sống và tôm. Bánh khoái ăn với rau sống gồm vả, chuối chát, khế thái lát và nước lèo.

Hàng trăm loại bánh ngon, mỗi loại bánh lại có một cách làm và mang ý nghĩa riêng.

Hương vị của riêng Huế
Bánh cuốn
Hương vị của riêng Huế
Nem lụi
Hương vị của riêng Huế
Bánh khoái

Lang thang trong Huế về đêm, dễ dàng nhận thấy rất nhiều hàng bánh Huế tấp nập khách đến thưởng thức. Ăn bánh Huế phải thưởng thức cả bằng miệng, bằng mắt và bằng tai mới có thể tận hưởng hết những hương vị đậm đà và sự cầu kì tinh tế vốn có của nó.

Monngonplus